Trâu già và cỏ non – Chương 25

Buổi chiều hôm sau, sau giờ học Nguyện đến nhà trọ chờ Thành đi làm về. Trời bỗng đổ mưa, cô bé cùng Phi Phi một người một chó cùng nhìn ra ban công ngắm mưa rơi trên sông. Ngắm một hồi thì thấy hơi đói bụng, vậy là cả hai lại xuống chỗ thím Sáu phụ nấu cơm chiều. Lúc Thành về thì mưa đã tạnh, cả hai ăn tối với Thím Sáu rồi trở lại phòng Thành.
_Sao cô bé đến mà không gọi tôi?
_Chú bận làm mà, cháu ở nhà đợi chú về là được.
_Ở nhà một mình không sợ chán sao?
_Có Phi Phi, Rì Rì còn có Thím Sáu nữa mà. A, mà không biết cái chị hôm bữa đã khỏe hơn chưa chú ha?
_Hôm qua thì cũng đã hết nguy hiểm, nhưng bình phục thì chắc cũng phải mất một thời gian.
_Hôm qua chú có đến thăm không?
_Tôi chỉ hỏi thăm qua cô y tá đang trực ở đó chứ không đến trực tiếp, mất công làm phiền họ.
_Dạ – Nguyện cười cười.
_Cô bé nghĩ gì mà cười.
_Bữa cháu thấy trên báo có chuyện tài xế taxi phải làm việc thay bà đỡ, nếu hôm đó cái chị đó sinh em bé thì chú có giúp được không? Chú có học qua chưa?
_Tôi có học qua nhưng chưa từng áp dụng.
_Nghĩ đến một đứa bé nhỏ xíu, mềm mềm thật sợ đánh rơi nó quá.
_Hôm nay, cô bé có việc gì muốn nói với tôi sao?
_Chú nhìn ra được?
Thành gật đầu.
_Vậy mà chú cũng nhìn ra được – Nguyện rầu rĩ lảm nhảm.
_Nếu thật sự quan tâm thì không cũng không khó.
_Vậy chú quan tâm đến mức nào? Nguyện nhìn Thành vẻ lém lỉnh.
_100%.
Nguyện cười cười, có chút ngượng ngùng, nhưng mở cờ trong lòng, lời của ông chú nghe thật mát lòng. Trước giờ NGuyện cũng không cho rằng chuyện tình cảm nam nữ là chuyện gì đặc biệt, cũng chỉ là nhu cầu tự nhiên thôi, còn vui vẻ thì còn tụ tập, chán thì giải tán nhưng qua thời gian cô bé thực sự cảm nhận tình cảm không chỉ là một thói quen khó bỏ mà còn là thuốc  gây nghiện loại mạnh nhất.
_Ưm m…Chuyện là cháu có người bạn muốn gặp chú.
_Bạn của cô bé?
_Dạ, bạn đó chú cũng có biết, là bạn nam đội trưởng hôm bữa thi đấu.
Thành không nói gì, tiếp tục nhìn Như Nguyện.
_Hai.i… – cô bé thở dài – hôm trong bệnh viện, không biết có ai đã chụp hình cháu với chú lại rồi chuyền cho cả lớp xem, Minh Khôi hỏi cháu về việc đó và vì vậy cũng đã biết đến chú và muốn được gặp chú.
Thành trầm tư một lát.
_Tôi hiểu rồi. Vậy cô bé có gặp rắc rối gì với mớ hình đó không?
_Dạ không, cháu phớt lờ, xem như không liên quan gì, càng nói thì càng có cớ cho người ta soi mói. Ít bữa nữa là sẽ chẳng còn ai nhớ đến nó nữa, sẽ có nhiều tin mới khác nữa để quan tâm.
_Cô bé nói cũng phải.
Thấy Nguyện cười cười, Thành hỏi:
_Cô bé nghĩ gì mà lại cười.
_Vì sao cháu cười á?-Nguyện đảo mắt-Công nhận lúc té xỉu nhìn xấu ghê.
Thành cũng bật cười.
Thực ra Nguyện thấy việc này tuy có chút rắc rối nhưng không đến nỗi tệ, nhờ vậy mà cô bé thấy rõ hơn ông chú đã lo lắng cho mình đến thế nào, vì vậy mớ hình đó bản thân Nguyện đã lưu lại trong máy tính của mình. Còn về thủ phạm thì cũng không phải là quá khó khăn, dò hỏi một hồi thì cũng lòi ra hai cô nàng xấu bụng trong lớp gần đây có đến bệnh viện thăm bà đẻ, nợ này tạm thời ghi đó đã.
_Vậy 3 giờ chiều chủ nhật tới chú có đi được không?
_Cô bé hẹn cậu ta ở đâu?
_Dạ, quán cà phê Bến Sông Trăng, quận nhất
_Tôi sẽ tới.
Đúng hẹn, Nguyện cùng Khôi đến quán gặp Thành, anh đã chờ sẵn ở đó.
Khi thấy Nguyện và Khôi đi tới, Thành đứng dậy, chào đón hai người.
_Chú! Chú đến lâu chưa?
Thành mỉm cười với Nguyện:
_Tôi cũng mới đến thôi – Nói rồi anh quay sang nhìn Khôi, hai bên khẽ gật đầu chào nhau.
_Để cháu giới thiệu với chú, đây là bạn cháu tên là Minh Khôi, còn đây là chú Thành.
_Chào chú – Khôi nói giọng khô khốc.
_Chào cậu, hân hạnh được làm quen – Nói rồi Thành đưa tay ra và Khôi miễn cưỡng bắt tay với Thành.
_Hai người ngồi đi.
_Dạ.
_Hai người muốn uống gì?
_Tôi đến đây vì có chuyện muốn nói riêng với ông – Khôi quay sang Nguyện – Như NGuyện, cậu để chúng tôi nói chuyện riêng một lát được không?
Nguyện bất đắc dĩ đứng lên, cô bé nhìn Khôi rồi lại nhìn Thành.
Thành gật đầu với Nguyện.
_Vậy tôi lên tầng trên đọc truyện đây, hai người nói chuyện xong thì kêu tôi – Nguyện miễn cưỡng nói.
Cả Thành và Khôi đều không nói gì thêm chỉ khẽ gật đầu để Nguyện rời đi.
Nhân viên phục vụ đến bàn.
_Cho tôi trà Vọng Nguyệt và một sữa chua dâu tây – Thành gọi rồi nhìn sang Khôi.
_Cho tôi một cà phê đen.
Khi nhân viên phục vụ đi rồi, Thành lên tiếng:
_Cậu là bạn từ nhỏ của Như Nguyện.
_Đúng vậy, chúng tôi đã cùng nhau lớn lên. Ông hẳn cũng biết vì sao hôm nay tôi đến gặp ông phải không?
_Tôi không biết. Vì sao vậy?
_Như Nguyện cảm thấy ông rất phù hợp với tiêu chuẩn của cậu ấy, nên tôi đến để thẩm định lại.
_Tiêu chuẩn?
_Đúng vậy, cậu ấy nghĩ ông rất giống dượng ba hiện tại, có thể đến ở nhà cậu ấy, làm các công việc lặt vặt cần sức lực của đàn ông và có thể an phận sống dựa vào gia đình cậu ấy.
_Như Nguyện nói với cậu như thế?
_Đúng vậy. Tiêu chuẩn của cậu ấy thật quá thấp, ông có nghĩ vậy không?
“Cô bé thật đã nghĩ đến việc mang tôi về nhà với em sao!” Thành cảm thấy người mình như một hồ nước đang xao động mà trái tim đang đập rộn ràng trong lồng ngực chính là nguyên nhân khiến những con sóng ào ạt đập vào bờ.
_Nếu đúng là vậy thì yêu cầu của cô bé thật quá đơn giản.
_Chỉ có con nít mới nghĩ đơn giản như vậy thôi, và tôi cho rằng Như Nguyện cũng chưa đủ trưởng thành để hiểu là mình cần những gì.
Những lời này của Khôi thực sự đã đánh vào đúng chỗ yếu nhất trong bức tường phòng vệ của Thành. Đây chẳng phải là lý do mà anh lúc nào cũng kiềm chế không để chuyện giữa mình và Nguyện tiến quá xa. Anh hiển nhiên là sợ theo thời gian tình cảm của Nguyện sẽ thay đổi, anh không sợ bản thân sẽ tổn thương mà sợ rằng cô bé sẽ hối hận vì từng quen biết anh, đó là điều Thành không bao giờ có thể để nó xảy ra.
_Tôi đã hiểu cậu muốn nói gì rồi.
_Tôi vẫn còn nhớ Như Nguyện có một con gấu bông nhỏ mà cậu ấy có từ lúc mới được sinh ra, không lúc nào cậu ấy xa rời con gấu bông đó. Một lần, vì nó đã quá rách nát mà mẹ cậu ấy đã giấu đi, định bụng sẽ bỏ vào thùng rác, cậu ấy đã khóc đến sinh bệnh và vẫn không ngừng đòi nó cho đến khi cả nhà không chịu nổi phải đem nó đưa lại cho cậu ấy. Kể cũng lạ, cậu ấy không thích bất cứ con thú bông nào ngoài con gấu đó nhưng đến khi vào lớp 2 thì cậu ấy đã hoàn toàn quên lãng nó.
Thành cười nhẹ.
_Cậu lo là số phận của tôi sẽ không khác gì con gấu bông đó sao?
_Điều đó không phải rất hiển nhiên sao? Ông và cậu ấy quá khác nhau, nhìn kiểu gì cũng không thấy có tương lai, nếu đã vậy chi bằng dứt khoát từ sớm. Điều này tốt cho Như Nguyện và cho cả ông nữa.
Thành trầm ngâm một lát rồi nói:
_Cám ơn cậu đã nghĩ cho tôi, nhưng nếu tôi dù biết trước tương lai vẫn cam tâm tình nguyện làm con gấu đó thì cậu tính sao.
_Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, có phải ông nghĩ như vậy.
_Không, tôi chỉ nghĩ chỉ cần một lúc nào đó Như Nguyện cần tôi thì tôi sẽ vẫn còn ở bên cạnh cô bé.
_Cho dù sau đó bị vứt bỏ như một đôi giày cũ cũng không sao?
_Cho dù là vậy thì cũng không vấn đề gì.
_Vậy ông có nghĩ cho dù Như Nguyện muốn thì cha mẹ cậu ấy cũng sẽ không để cậu ấy làm vậy chứ, ông nghĩ họ có thể để người như ông ở gần con gái họ sao.
_Tôi nghĩ chuyện này không phải là vấn đề mà chúng tôi phải tự giải quyết, sẽ không phiền đến cậu dù cậu là với bạn thân của Như Nguyện.
_Ông vẫn nghĩ là mình xứng sao?
_Chuyện này không phải là tôi nghĩ gì, cũng không phải chuyện cậu hay ai khác cảm thấy thế nào, Như Nguyện nghĩ gì và muốn gì mới là điều tôi quan tâm.
_Ông…Tôi sẽ không để ông đắc ý đâu.
_Cậu nhằm vào tôi thế nào tôi không quan tâm, nhưng tôi hy vọng cậu sẽ không làm gì để khiến bạn mình thấy khó xử.
_Ông hẳn cũng thừa biết tôi không chỉ quan tâm đến Như Nguyện với tư cách một người bạn.
_Tôi biết, và cậu cũng nên biết, tôi sẽ luôn chân thành với những người quan tâm đến Như Nguyện nhưng tôi sẽ không nương tay với đối thủ của mình đâu.
Trong lúc một già một trẻ đang bắt đầu gay gắt thì Nguyện đi tới, cô bé hiển nhiên là quanh quẩn gần đó, nhìn không khí giữa hai người bắt đầu căng thẳng thì lập tức xuất hiện.
_Hai người đã nói chuyện xong chưa?
Khôi quay sang nhìn Nguyện, khô khốc nói:
_Xong rồi, giờ chúng ta về thôi.
_Cậu xong rồi thì về trước đi.
_Tôi đã đưa cậu đi thì nhất định phải đi cùng cậu về.
Nguyện quay sang nhìn Thành thì anh khẽ mỉm cười gật đầu.
_Mai tôi sẽ đón cô bé.
Khôi đứng dậy, nắm lấy tay Nguyện kéo đi mà chẳng thèm nói lời nào.

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s