Trâu già và cỏ non – Chương 26

Chiều hôm nay sau giờ học, việc cần ưu tiên nhất của Nguyện là sang nhà Trà Mi dỗ dành cô bạn đang giận dỗi. Nguồn cơn là từ Minh Khôi, lần đầu nếm mùi thất tình, anh chàng chểnh mảng học hành, bỏ bê bạn bè, lao đầu vào các trò chơi cảm giác mạnh và uống cho đến say mèm. Nguyện và Trà Mi đi khuyên giải nhưng kết quả còn tệ hơn. Nguyện ngưng không đi gặp Khôi nữa, chỉ còn mỗi Trà Mi kiên trì. Trà Mi cũng chỉ có thể lặng yên ở bên cạnh anh chàng.
Chiều hôm đó Trà Mi mang tâm trạng lo lắng đến nhà Nguyện.
_Sao cậu ấy lại như vậy chứ? Tôi thật không biết làm gì nữa rồi!
Nguyện chỉ lặng yên đưa tay lấy miếng bánh rồi đẩy đĩa về phía Trà Mi í bảo bạn cùng ăn.
_Nếu cứ thế này có thể cậu ấy sẽ bỏ luôn kỳ thi sắp tới, rồi không biết sẽ ra sao nữa. Sao cậu không nói gì?
_Tôi cũng không biết nói gì – Nguyện vừa nhai bánh vừa trả lời.
_Cậu ấy như thế là do cậu vậy, nếu cậu không lo lắng thì cũng phải thấy có lỗi một chú chứ! Cậu có phải là bạn của Khôi không vậy?
_Đây là chuyện bản thân cậu ấy phải vượt qua, cậu và tôi có lo lắng hơn cũng không làm gì hơn được.
_Nhưng nếu cứ thế này cậu ấy chẳng phải dở dang chuyện học hành của năm nay, rồi còn bao nhiêu chuyện khác nữa.
_Cậu cứ yên tâm đi, thất tình chỉ là tạm thời, việc học hành mới là vĩnh viễn. Cho dù bỏ học năm nay thì những năm sau vẫn học bù lại được, cậu ta sớm muộn gì cũng sẽ quay lại đi học thôi.
_Cậu lạnh lùng như vậy thì tôi chẳng muốn nói chuyện với cậu nữa, tôi cũng không muốn nhìn mặt cậu nữa. Tôi về đây.
Nói rồi với một tâm trạng tồi tệ, Trà Mi giận dỗi bỏ về. Cô nàng giận thật rồi, trên lớp cũng không thèm nhìn Nguyện lấy một cái và vì vậy mới có màn phải đi dỗ chiều nay.
Thấy Nguyện đến Trà Mi không nể mặt hỏi sẵng:
_Cậu đến đây làm gì?
_Cậu nói thử xem?
_Xin lỗi, chuyện của cậu thì tôi không quan tâm, bản thân tôi thì cũng không có chuyện gì để nói với cậu nữa, xin cậu về đi cho.
_Trong lúc này tôi và cậu nên bình tĩnh, bình tĩnh thì mới sáng suốt, mới có thể tìm ra cách giúp Minh Khôi được. Tôi biết là tôi nói có hơi sốc, tôi không thật sự có ý đó, thật sự tôi cũng căng thẳng vì không nghĩ ra cách giúp Minh Khôi nên nói lung tung vậy thôi.
_Cậu nói vậy thì còn nghe được.
Trà Mi đã bớt giận dỗi, nhưng hai cô nàng ngồi cả buổi vẫn không biết làm sao để đưa Minh Khôi trở lại như cũ, cuối cùng Trà Mi ủ ê nói:
_Hay là cậu thôi ông chú già đến với Minh Khôi đi.
“Đơn phương như cậu thôi còn chưa xong, lại bảo người ta đang tình cảm thắm thiết đi thôi. Ấm đầu rồi nói nhảm có phải không” Câu này Nguyện chỉ nghĩ thầm trong lòng, nói ra chắc núi lửa sẽ phun trào mất.
_Cậu nói gì vậy! Tớ mà làm vậy thì ông chú biết làm thế nào?
_Ổng kiếm một bà cô nào đó là được.
_Này! Tôi không cho phép, ông chú là của tôi.
_Có ai giành đâu mà làm thấy gớm, nói cho cậu biết ông chú ấy bao nhiêu năm chả ai thèm giờ mới đến lượt cậu, vơ phải hàng tồn kho lâu năm không thanh lý được mà cứ làm như tìm được kho báu vậy.
_Này, cậu nói cũng vừa vừa thôi nhé.
_Tôi nói vậy đấy, còn không đúng hay sao!
_Đúng gì mà đúng.
Nguyện cũng mắt to mắt nhỏ trừng với Trà Mi một hồi rồi nói:
_Dìm hàng ông chú của tôi thê thảm vậy, cậu đã thấy dễ chịu hơn chưa?
Trà Mi cũng thấy hết tức mà bật cười. Nguyện nhăn mặt tỏ vẻ bất bình.
_Mà nói nghe, tôi không hiểu được, ông chú của cậu là trâu già ham cỏ non thì không nói, cậu có phải ấm đầu hay dở hơi đâu mà lại như vậy? Nói thiệt tôi cảm thấy cậu chịu quen ông chú già đó là vì bản thân cậu có chướng ngại tâm lý hơn là vì cậu thực sự có cảm giác yêu đương đó, ông ta già như thế cậu không thấy ghê sao?
Điều khiến Trà Mi mất ngờ là Nguyện không phản ứng gì chỉ cười cười.
_Tôi nói gì sai hay sao mà cười. Hay là cậu nghe “ghê” thành “phê” rồi?
_Cậu này! Tôi cười vì Minh Khôi cũng nói với tôi y hệt như vậy. Hai cậu đúng là đôi lứa xứng đôi. Cố gắng chút xíu nữa đi bạn – Nguyện vỗ vỗ vai Trà Mi – sau khi Minh Khôi bình tâm trở lại cậu ấy sẽ phát hiện một nữa quý giá mà cậu ấy đang tìm chính là cậu.
_Tôi ghét nhất kiểu an ủi kiểu thương hại này của cậu, còn nữa bọn tôi có phải là Chí Phèo và Thị Nở đâu mà đôi lứa xứng đôi.
_Tôi đừng có cố tình hiểu sai ý của tôi, tôi thấy hai cậu là một cặp trời sinh thật mà, là tôi nói nhầm, không phải là đôi lứa xứng đôi mà là rất đẹp đôi, là ý hợp tâm đầu, là có tướng phu thê, vậy đã lọt lỗ tai chưa, chị hai!
_Sẵn cậu nói thử xem, sao cậu thích ông chú đó vậy?
_Tôi hả?
_Ừ, cậu đó, nói đi.
_Tôi thấy mọi thứ đều ổn, cũng không có nhược điểm gì quá lớn nên cứ quen vậy thôi.
_Tôi còn tưởng cậu sẽ bảo hoàn hảo không chê vào đâu được, y như LuLu của cậu chứ!
_Này, tôi nhịn nãy giờ rồi nhé, cậu nói như thể tôi là con đứt dây hay chạm mạch vậy.
_Mồm miệng tôi như vậy là do ở gần ai? Là do ở gần cậu đấy, cái này người ta gọi là quả báo, biết chưa? Mà nói chơi thôi, cậu có biết là gần đây cậu đã thay đổi rồi không?
_Thay đổi thế nào?
_Trước đây cậu là một đứa con gái ích kỷ có suy nghĩ của một bà già sáu mươi tuổi, giờ thì cậu vẫn là một đứa ích kỷ nhưng suy nghĩ thì giờ đã quá bảy mươi rồi.
Nguyện trước giờ vẫn tự nhận mình ích kỷ và cũng chưa từng phiền lòng khi nghe ai nói mình như vậy vì thế cô bé không nói gì mà nhướng mày tỏ ý tò mò muốn nghe cô bạn nói tiếp. Trà Mi cũng cân nhắc một lát rồi nói:
_Thì đó, điển hình là vừa rồi tôi chê bai ông chú già của cậu, tôi biết đó không phải là điều cậu thích nghe nhưng cậu không phản ứng ứng gì. Nếu là trước đây, chắc cậu sẽ để lại một câu chát chúa khiến người ta tức chết rồi bỏ về. Đây chắc là sức mạnh tình yêu.
Bản thân Nguyện ngẫm lại cũng thấy từ khi quen Thành cô đã quan tâm đến cảm xúc của người xung quanh nhiều hơn, cô cũng tự thấy mình hình như đã bị nhiễm cách nói chuyện lịch sự, cân nhắc từ ngữ của Thành, kiểu này tuy có hơi già, nhiều lúc lại khiến người ta mất hứng nhưng thật sự hiệu quả nhất là trong những trường hợp cần mềm mỏng, cần ngọt nhạt như thế này.
Trà Mi nói làm Nguyện nhớ đến chuyện cô kể cho Thành nhiều người nói cô bề ngoài là hội nghị Bình Than nhưng bên trong thì là hội nghị Diên Hồng, anh đã cười cười nói ngược lại mới đáng lo chứ như vậy rất tốt mà. Khi cô nhăn mặt bảo điều đó không phải là sự thật anh đã bật cười bảo chưa kể những chuyện khác, chỉ qua việc cô bé chọn ở cạnh anh thì nếu có hiên ngang đứng ra phản đối thì chắc cũng bị phán vô hiệu rồi cho về chỗ. Trong cuộc sống, có nhiều trường hợp cảm nhận thì thuộc về cá nhân – số ít, còn kết luận thì thuộc về quần chúng – số đông. Trường hợp này của Nguyện là một điển hình.
Chú thích:
1. Hội nghị Bình Than (1282): hội nghị của tướng soái và quân nhà Trần
2. Hội nghị Diên Hồng (1284): hội nghị lấy ý kiến của các bô lão

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s